CẢM GIÁC ĐẦY ĐỦ
Bản chất của con người là luôn tìm kiếm, một sự tìm kiếm bất tận suốt cả cuộc đời. Tìm kiếm sự hạnh phúc, giàu sang hay an lạc ..., người ta cứ ngỡ rằng thế nào rồi vận may cũng sẽ mỉm cười mà không ý thức rõ ràng bất kỳ sự vật hiện tượng nào luôn có tính hai mặt. Hạnh phúc và khổ đau, vui sướng và đắng cay, tự hào và hụt hẫng luôn là hai mặt của cùng một đồng xu.
Quá trình tìm kiếm, tầm cầu đem lại cũng không ít đắng chát, chua cay và dường như những cái có được cũng quá mong manh. Kết thúc một quá trình tìm kiếm lại bắt đầu cuộc tìm kiếm mới.
Bất cứ khi nào sự tầm cầu tìm kiếm ngưng lại, một cảm giác đủ đầy dâng tràn, một sự nghỉ ngơi hoàn toàn thư giãn, không còn quá lo lắng suy nghĩ. Đầy đủ là không còn cảm thấy thiếu hay cần thêm bất kỳ thứ gì để tạo ra cảm giác thư giãn, thoải mái.
Nó là cảm giác tinh thần tràn đầy và dư đủ, một nguồn năng lượng tươi mới tuôn trào. Giống như khi thật vui vẻ, hạnh phúc người ta không có cảm giác đói hay thèm thuồng, không có cảm giác cần phải ăn. Năng lượng tràn ngập tới từng tế bào trong cơ thể là một dạng thức ăn tinh tế - sự hỷ lạc.
Trong Pháp Cú Kinh có câu: "Dầu mưa bằng tiền vàng, các dục khó thỏa mãn", với tham dục chi phối người ta chỉ trở thành nô lệ cho các dục vọng. Chỉ khi nào biết đủ, chúng ta sẽ trở thành người giàu sang theo Pháp. Biết đủ là giàu sang bậc nhất (santuṭṭhi paramaṁ dhanaṁ), người ta sẽ trở thành người chủ nhân thực sự.
Sự đầy đủ không phải là tích lũy, lấy vào cho thật nhiều mà là sự sẵn sàng chia sẻ, cho đi dù chỉ là miếng ăn cuối cùng. Một nghịch lý nhưng lại rất hợp lý: càng cho ra, người ta càng trở nên giàu sang, đầy đủ cả về vật chất và tinh thần. Sự cho ra hay còn gọi là bố thí là một sự ban bố, cho ra một cách rộng rãi. Như Đức Phật đã dạy: "Hãy cho ra với đôi bàn tay mở." và bây giờ nó dường như trở thành khẩu lệnh "Sống là sẻ chia"
“Này các Tỷ-kheo, có năm bố thí này, là đại bố thí, được biết là tối sơ, được biết là lâu ngày, được biết là truyền thống cổ xưa, trước không tạp loạn, hiện tại không tạp loạn, tương lai không tạp loạn, không bị những Sa-môn, những Bà-la-môn có trí khinh thường.” Đó chính là việc giữ gìn năm giới: không sát sanh, không trộm cắp, không tà dâm, không nói dối, không uống rượu và các chất say.
Sự giữ gìn năm giới này là một cách sống để chia sẻ, cho ra, một cách ban bố sự không sợ hãi (vô úy) tới muôn loài, bao gồm cả loài người và phi nhân. Năm giới viên mãn là nền tảng để có được sự đầy đủ theo đúng nghĩa ngay trong kiếp sống này.