Tuesday, May 19, 2020

ĐẶT TÊN - DIỄN GIẢI

Diễn giải là tiến trình liên hệ mật thiết với ngôn từ. Khi được diễn giải sẽ khó tránh khỏi việc thêm thắt, chắt lọc, thay đổi hay khái quát hóa hiện tượng theo các ý tưởng, quan điểm gắn kết trong đó. Ngôn từ càng phong phú thì việc suy tư, diễn giải càng phát triển và đa dạng. Các khái niệm càng dễ dàng bị đánh tráo, vì ngôn từ có tính vỏ bọc, tùy theo mục đích của người sử dụng.

Liệu người ta có thể suy nghĩ mà không cần tới ngôn từ hay không? Tại sao bất cứ những gì được nhìn, được nghe, tâm lại luôn thì thào to nhỏ, gọi tên, dán nhãn? Nếu không có ngôn từ, liệu việc diễn giải có thể xảy ra hay không? Người ta có thể ra lấy xe đi mà không cần lời thì thầm trong đầu "xe của tôi"? Hay nhìn ngắm một bông hoa mà không cần gọi tên "oải hương"? Dù sao bông hoa đã có ở đó rồi, chỉ có điều là có nhận biết hay không. Và nhận biết sự hiện diện của bông hoa cùng với việc gọi tên có phải là thói quen thường trực hay không? Người ta có nhận ra là luôn có thói quen đan xen hay không? Và nếu luôn là như vậy thì thói quen đó có cần thiết hay không? Hay là vì quá quen thuộc, người ta nghiễm nhiên coi đó như là một phần của cuộc sống?

Bất kỳ những gì được dán nhãn hay gọi tên có nghĩa là người ta đang tạo nên sự gắn kết hoặc ấn định. Sự vật, hiện tượng được định hướng, chốt lại, không còn ở trạng thái tự nhiên vốn có - một trạng thái "lỏng lẻo" và có tính thay đổi.

THỰC TẠI VÀ SO SÁNH Nhận biết thực tại đang xảy ra có nghĩa là khám phá trong từng khoảnh khắc toàn bộ mọi trải nghiệm. Ngoài cái đó ra kh...