BUÔNG BỎ 1
Buông bỏ cần được hiểu theo ý nghĩa là hệ quả. Điều đó có nghĩa là khi các điều kiện nhân duyên đã đầy đủ thì không cần ý niệm "buông", tâm đã buông rồi. Các nhân duyên chỉ được hiển lộ khi quan sát trọn vẹn. Còn nếu buông bỏ với ý niệm, mà thường là như vậy, thì sâu trong tiềm thức chưa chắc nó đã muốn buông. Sự đối nghịch này sẽ tạo ra xung đột giữa ý thức và tiềm thức mà người ta không phát hiện ra. Nếu có đổi nghịch thì không thể nào có sự hợp nhất tâm thức. Vậy thì hiểu biết làm sao sinh khởi.
Mặt khác, việc buông bỏ nhiều khi không phải là quá khó, người ta có thể buông do được chỉ bảo, buông do thói quen, buông do tập quán ...; có hiểu biết trong việc buông bỏ mới là khó. Nói chung, về mặt tâm lý người ta lúc nào cũng muốn được chỉ bảo và tự hài lòng với nó. Và nếu vậy sẽ chẳng thể nào hiểu được việc "chẳng nắm, chẳng buông".
Khi có hiểu biết thì không có phân vân, lo lắng, sợ hãi. Vì tất cả những cái này là sản phẩm của tâm trí, do tâm tạo. Có hiểu biết thì sẽ có tự do, rỗng rang, không lo lắng, không sợ hãi; lúc này buông hay không buông cũng không thành vấn đề vì từ trong sâu thẳm đã không còn nắm giữ nào nữa.