BẢN THÂN
Từ lúc sinh ra, con người đã hình thành và phát triển một thói quen hướng tới bản thân và tất cả những gì liên quan mật thiết với bản thân. Đó có thể là sức khỏe, công việc, gia đình, con cái, thành tựu về mặt tâm linh … Dù làm bất kỳ điều gì, tâm thức cũng luôn xoay quanh, hướng về các vấn đề này và biến chúng trở thành thói quen ăn sâu trong tiềm thức. Đó là một sự lưu giữ và người ta không thoát ra được. Thậm chí, nếu đột nhiên các vấn đề này mất đi không còn nữa, họ có thể trở nên rất hụt hẫng, trống rỗng và cảm thấy hoàn toàn vô nghĩa.
Thực tế, bản chất tâm thức là luôn tạo ra sự lưu giữ mang tính khuynh hướng trong tiến trình sống và chúng luôn quay lại dưới các dạng thức suy nghĩ, suy tưởng, tư duy, lên kế hoạch. Vấn đề càng liên quan sát sườn và mật thiết nhưng chưa được giải quyết, thỏa mãn, sẽ trở nên ám ảnh và có nghĩa là khó dứt ra.
Sự ám ảnh trong một thời gian dài của cùng một vấn đề nào đó và không có hướng giải quyết thỏa đáng sẽ thành ra bế tắc, chán nản, thậm chí tuyệt vọng (trong một số trường hợp). Chính vì vậy, nhiều khi dù ngồi chung cùng với mọi người, trong một đám đông, người ta vẫn cảm thấy cô đơn, lạc lõng và dường như muốn cắt khỏi các mối quan hệ.
Nói ra một chút như vậy để thấy bản chất của tâm dù nông hay sâu, hời hợt hay lắng đọng, nhưng khi đã bắt vào đối tượng và tạo nên sự ám ảnh, nó sẽ có xu hướng tách rời khỏi các mối quan hệ xung quanh. Mặt khác, cái được gọi là cuộc sống, chính là biểu hiện qua các mối quan hệ. Hiểu về các mối quan hệ này, có nghĩa là sẽ hiểu về bản thân và thế giới. Vậy tại sao nhiều khi chúng ta cảm thấy cực kỳ cô đơn và chán chường? Trạng thái đó thực sự là gì? Thấy rõ ràng trong một mối quan hệ sẽ bộc lộ toàn bộ các mối quan hệ còn lại. Chúng thường là cùng một mô típ với rất nhiều sắc thái.
Những vấn đề trên chỉ mang tính cá nhân và tham khảo, nó không thuộc về ai hay của ai. Các hiện tượng xảy ra đều không phải là “ta hay của ta”. Chúng luôn có các điều kiện, nhân duyên để sinh khởi và hình thành.