TÂM TĨNH LẶNG
Có những đứa trẻ rất hiếu động, không khi nào có thể ngồi yên cho dù chỉ là nửa phút. Ngay cả việc đút cho chúng ăn cũng là một cực hình đối với nhiều ông bố bà mẹ. Họ cũng không biết cách và cũng không có thời gian cũng như đủ độ kiên nhẫn để xử lý các ca này.
Vì không có giải pháp nào hữu hiệu hơn, họ đành quăng cho chúng đồ chơi smartphone hay ipad. Và chỉ trong tích tắc, chúng trở nên rất yên lặng và tập trung. Lúc này không có gì có thể làm chúng xao lãng, cho dù xung quanh có ồn ào thế nào đi chăng nữa, chúng không quên "đối tượng" của mình. Một trạng thái hoàn toàn tập trung, thân không còn những động tác ngọ nguậy không cần thiết, mọi hiện tượng bên ngoài không có tác động.
Liệu người ta có thể gọi đây là trạng thái tâm tĩnh lặng được không? Rất có thể nếu không cẩn thận, người ta cũng rơi vào tình trạng này khi ngồi thiền, giống như mấy anh bạn nhỏ được bố mẹ quăng cho đồ chơi.
Vậy thế nào là trạng thái tâm tĩnh lặng một cách đúng đắn? Cái gì làm cho tâm thực sự được gọi là tĩnh lặng? Và chỉ trong sự tĩnh lặng nó mới thấy sự vật hiện tượng đúng như thật.
Không có tiếng động không phải là sự tĩnh lặng, nó chỉ đơn giản là sự im ắng không tiếng động. Xung quanh ồn ào hay không ồn ào không phải là điều quá cản trở. Có người nói đang ngồi thiền bị nghe nhiều tiếng nói xung quanh làm ảnh hưởng, không biết đó là ảnh hưởng gì và ảnh hưởng như thế nào? Nhìn lại một chút sẽ làm bộc lộ động cơ cũng như các ham muốn thúc đẩy đằng sau, người ta cũng cần biết mình đang muốn hướng tới mục đích nào.