DIỄN KỊCH
Vào nhà hát coi một vở kịch, nếu quá nhập tâm vào nhân vật, người ta sẽ khóc hay cười theo vai diễn. Còn nếu biết rằng vở kịch dù hay đến mấy cũng là con người viết ra, nó có thể phản ánh mọi ngóc ngách của tâm thức, nhưng rõ ràng không phải là thật, người ta có thể cảm thông nhưng sẽ không quá xúc động.
Ngoài đời cũng là một kịch trường, chỉ có điều mọi người đều là diễn viên. Người nào nhập tâm nhân vật quá thì khổ, nhập tâm vừa thì đỡ (do chỉ nhận vai quần chúng chầu rìa). Còn các nhân vật chính trong đó đang diễn nhiệt tình, theo đủ mọi cung bậc cảm xúc. Mọi thứ dường như vừa thật vừa không thật.
Còn ai đã say mê yêu nghề, bảo nghỉ giải lao uống nước cũng không chịu, cứ muốn diễn tới tối luôn. Thì những người này là có "nghiệp diễn" rồi. Còn vai quần chúng lâu lâu nhảy vào diễn, diễn xong lại ra uống nước và coi thằng khác nó đang khóc cười trong đó.