TAN VÀ CHẢY
Vào thời khắc các hiện tượng diễn ra chợt trôi chảy, mọi thứ dường như là vậy và không còn nhiều việc phải làm. Và rồi chúng ta có thể thốt lên với một sự ngạc nhiên xen lẫn thoáng tò mò: "Sao lại như vậy nhỉ?!".
Vậy là vậy, vậy thôi!
Khi chỉ là thuần túy quan sát, sẽ không còn chút gì bị kẹt lại. Nó là sự diễn tiến của những biến diệt. Đọng lại là cảm giác nhẹ thoát khó diễn tả, một chút nhè nhẹ một chút lâng lâng, không định hình một cách rõ ràng. Ý niệm về không-thời gian ngưng lại. Thoáng một chút định tâm lại ... nó vụt tắt.
Trước đây cảm nhận về sự tồn tại và công nhận chỉ được định hình trong các mối quan hệ với người và sự vật. Trong những khoảnh khắc tan biến, mối quan hệ mang tính ý niệm tự động bị cắt rời.
Nếu ngẫm nghĩ xem cái gì đã xảy ra, mọi chi tiết bao gồm cả sự quan sát, các cảm xúc và tiến trình đi theo khuôn mẫu thiết lập ý tưởng, khái niệm và lưu giữ trong bộ nhớ. Và mọi thứ lại trở về lối mòn cũ. Thực tế cuộc sống có rất nhiều điều được trải nghiệm mà ai cũng sẽ có được câu trả lời rất riêng cho mình. Trong khoảnh khắc mọi thứ đều vỡ òa và tan vào dòng chảy bất tận. Đáng nhớ và cũng đáng quên.