Saturday, May 23, 2020

CÁI ĐẸP

Tâm thức càng trở nên nhạy cảm sẽ cảm nhận mọi sự vật, hiện tượng theo bản chất mà không theo định hướng. Càng nhận biết được thực tại, việc định danh "đẹp" hay "không đẹp" sẽ trở thành không cần thiết và thừa thãi.

Một sớm bình minh, khi những tia nắng đầu tiên chưa hoàn toàn ló rạng, hừng đông báo hiệu một ngày bình yên cùng nắng. Toàn bộ cảnh vật xung quanh như đang vươn mình, chuẩn bị sẵn sàng đón nhận sinh khí của nắng sớm, mà chỉ chút nữa thôi sẽ tràn ngập trong mọi ngóc ngách của đêm tàn tối qua. Tiếng côn trùng vẫn rả rích hòa cùng với tiếng chim lảnh lót, lúc khoan nhặt, lúc dập dìu không dứt. Mấy chú gà liên tục đua nhau cất tiếng gáy lúc xa lúc gần, xen lẫn tiếng kêu của đàn dê con, bất giác như tiếng con nít gọi mẹ. Cả một không gian không khác gì một dàn giao hưởng hòa tấu trên nền sớm bình minh, còn gì có thể tuyệt vời hơn. Một cái đẹp trong vắt và tinh khôi luôn biến diệt, chỉ cảm giác hòa cùng mà không thể nắm bắt. Sự lắng đọng man mác, thật mỏng manh rồi tan biến.

Một tâm thức tinh tế sẽ luôn cảm nhận được cái đẹp. Một khi cái đẹp không còn, tất cả sẽ trở thành rôbốt, máy móc có thể làm tâm thức trở nên xơ cứng. Cái đẹp thực sự thì không thể nắm giữ, bất kỳ sự nắm giữ nào cũng làm tan vuột, không còn tính nguyên sơ. Dù cảm nhận được hay không thì nó vẫn luôn là nó - cái không thể nắm giữ, không thể sở hữu.

Thực tế khi đứng trước cảnh quan choáng ngợp, một cách tự nhiên người ta không thể cất lên được lời, dù chỉ là thốt lên: "Ôi, đẹp quá!". Một cảm giác như tia chớp, xâm chiếm toàn bộ, tâm trí như dừng lại. Không còn ta, không còn ai, không còn ý niệm - thuần túy một cảm giác xâm chiếm tới từng tế bào. Khi lời nói vụt thốt lên thì cái đẹp thực sự không còn nữa, tâm trí đang vận hành và liên kết với những gì đã qua.

THỰC TẠI VÀ SO SÁNH Nhận biết thực tại đang xảy ra có nghĩa là khám phá trong từng khoảnh khắc toàn bộ mọi trải nghiệm. Ngoài cái đó ra kh...