Wednesday, May 13, 2020

QUÁN NGŨ UẨN

MẮT

Duyên mắt và cảnh sắc,
Có cái nhìn sinh khởi,
Cái nhìn biết cảnh sắc,
Sinh khởi và diệt dứt.
Mắt, cảnh sắc không biết,
Cả hai cùng diệt dứt.

Cái không biết là sắc,
Cái biết chính là danh,
Chỉ có danh và sắc,
Phân biệt rõ danh sắc.

Không có ai ở đó,
Không còn có chúng sinh,
Không còn có con người,
Không còn có đàn ông,
Không còn có đàn bà,
Không tôi, không người khác,
Tà kiến được đoạn tận.

Thực tánh pháp do duyên,
Sinh khởi và diệt dứt.
Sinh, hiện khởi là khổ,
Sinh, diệt dứt vô thường,
Không gì để nắm giữ.

TAI

Duyên tai và âm thanh,
Có cái nghe sinh khởi,
Cái nghe biết âm thanh,
Sinh khởi và diệt dứt.
Tai, âm thanh không biết,
Cả hai cùng diệt dứt.

Cái không biết là sắc,
Cái biết chính là danh,
Chỉ có danh và sắc,
Phân biệt rõ danh sắc.

Không có ai ở đó,
Không còn có chúng sinh,
Không còn có con người,
Không còn có đàn ông,
Không còn có đàn bà,
Không tôi, không người khác
Tà kiến được đoạn tận.

Thực tánh pháp do duyên,
Sinh khởi và diệt dứt.
Sinh, hiện khởi là khổ,
Sinh, diệt dứt vô thường,
Không gì để nắm giữ.

MŨI

Do duyên mũi và mùi,
Có cái ngửi sinh khởi,
Cái ngửi nhận biết mùi,
Sinh khởi và diệt dứt.
Mũi và mùi không biết,
Cả hai cùng diệt dứt.

Cái không biết là sắc,
Cái biết chính là danh,
Chỉ có danh và sắc,
Phân biệt rõ danh sắc.

Không có ai ở đó,
Không còn có chúng sinh,
Không còn có con người,
Không còn có đàn ông,
Không còn có đàn bà,
Không tôi, không người khác,
Tà kiến được đoạn tận.

Thực tánh pháp do duyên,
Sinh khởi và diệt dứt.
Sinh, hiện khởi là khổ,
Sinh, diệt dứt vô thường,
Không gì để nắm giữ.

LƯỠI

Do duyên lưỡi và vị,
Có cái nếm sinh khởi,
Cái nếm nhận biết vị,
Sinh khởi và diệt dứt.
Lưỡi và vị không biết,
Cả hai cùng diệt dứt.

Cái không biết là sắc,
Cái biết chính là danh.
Chỉ có danh và sắc.
Phân biệt rõ danh sắc.

Không có ai ở đó,
Không còn có chúng sinh,
Không còn có con người,
Không còn có đàn ông,
Không còn có đàn bà,
Không tôi, không người khác,
Tà kiến được đoạn tận.

Thực tánh pháp do duyên,
Sinh khởi và diệt dứt.
Sinh, hiện khởi là khổ,
Sinh, diệt dứt vô thường,
Không gì để nắm giữ.

THÂN

Duyên thân và xúc chạm,
Có cảm giác sinh khởi,
Cảm giác biết xúc chạm,
Sinh khởi và diệt dứt.
Thân, xúc chạm không biết,
Cả hai cùng diệt dứt.

Cái không biết là sắc,
Cái biết chính là danh,
Chỉ có danh và sắc,
Phân biệt rõ danh sắc.

Không có ai ở đó,
Không còn có chúng sinh,
Không còn có con người,
Không còn có đàn ông,
Không còn có đàn bà,
Không tôi, không người khác,
Tà kiến được đoạn tận.

Thực tánh pháp do duyên,
Sinh khởi và diệt dứt.
Sinh, hiện khởi là khổ,
Sinh, diệt dứt vô thường,
Không gì để nắm giữ.

Ý

Duyên ý và các pháp,
Có ý thức sinh khởi,
Ý thức biết các pháp,
Sinh khởi và diệt dứt.
Các pháp gồm tục đế,
Khởi lên do tham ái.

Cái không biết là sắc,
Cái biết chính là danh.
Chỉ có danh và sắc.
Phân biệt rõ danh sắc.

Không có ai ở đó,
Không còn có chúng sinh,
Không còn có con người,
Không còn có đàn ông,
Không còn có đàn bà,
Không tôi, không người khác,
Tà kiến được đoạn tận.

Thực tánh pháp do duyên,
Sinh khởi và diệt dứt.
Sinh, hiện khởi là khổ,
Sinh, diệt dứt vô thường,
Không gì để nắm giữ.

THỰC TẠI VÀ SO SÁNH Nhận biết thực tại đang xảy ra có nghĩa là khám phá trong từng khoảnh khắc toàn bộ mọi trải nghiệm. Ngoài cái đó ra kh...