ĐỐI DIỆN
Người ta chỉ có thể đồng ý hay bất đồng đối với ý kiến hoặc kết luận nào đó, nhưng hoàn toàn không thể như vậy đối với thực tại. Thực tại xảy ra, nó luôn là như vậy, không cần đến việc đồng ý hay không đồng ý từ bất kỳ phía nào. Điều gì xảy ra nếu thực sự người ta phát hiện ra rằng mình đang nói sau lưng người khác. Xét ở góc độ nào đó, việc nói sau lưng người khác dường như tạo ra cảm giác thích thú, giống như được bơm một liều dopamine vào não. Vì thế trong các câu chuyện ít nhiều cũng liên quan đến người thứ ba, tất nhiên người thứ ba là người không có mặt ở đó. Còn nếu chợt thấy người nghe đang mắt tròn mắt dẹt thì người ta lại trở nên phấn khích hơn và muốn đưa đẩy câu chuyện thêm những chi tiết ly kỳ theo kiểu "bật mí thông tin nội bộ".
Khi phát hiện ra như vậy, lúc này đừng cố gắng dùng ý chí hay tự răn đe để chấm dứt, dập tắt nó. Thử quan sát xem tại sao mình lại nói như vậy và những lý do nào thúc đẩy đằng sau? Phải chăng tâm thức không còn đủ hứng thú để nhận biết tiến trình suy nghĩ và hành động của bản thân? Phải chăng tâm thức đang trở nên trống rỗng và nhạt hoét nên nó cần phải quan tâm, tò mò, nhỏ to về người khác để cho có sự thích thú?
Không cần phải xấu hổ hay che đậy, không cần phải lên án hay tìm cách hợp lý hóa những gì đang xảy ra. Nếu có thể nhận biết trọn vẹn, người ta sẽ thấy việc này được chấm dứt nhanh ra sao. Và việc quan sát, nhận biết trọn vẹn sẽ làm bộc lộ bản thân con người thực qua hành động, cử chỉ, lời nói cùng toàn bộ những ẩn chứa liên quan mà không cần phải phân tích, lý giải hay biện minh. Người ta cũng sẽ thấy việc nhận biết đúng bản thân là điều không hề dễ dàng. Thậm chí nhiều khi cũng biết, ở mức độ nào đó, nhưng người ta vẫn không biết làm thế nào để đối diện và cuối cùng lại quay sang tiếp tục loay hoay tìm lối thoát.
Nếu quan sát với mong muốn đạt được hay có được điều gì đó từ kinh nghiệm hay thực tại đang xảy ra, tâm thức đã được đặt vào trung tâm của tự ngã, nó đã ở tư thế sẵn sàng để lèo lái con thuyền vĩ đại đi theo định hướng mong muốn.