CÁI ĐANG XẢY RA
Bất giác chợt hòa vào dòng chảy, mọi ý niệm về thời gian, nơi chốn, sự vật, hiện hữu trở nên nhạt nhòa. Cảm giác tích tụ, chồng chất của những lăng xăng, bận rộn chợt phảng phất như sương sớm lúc bình minh, phất phơ và biến diệt.
Cái đang xảy ra (như thị) thì không thể quy chụp, định nghĩa. Một trạng thái mỏng manh, trôi chảy và tan biến. Suy nghĩ trở nên trong vắt đến nổi chẳng còn để ý đến sự hiện diện của nó, thoang thoảng lướt qua như một thước phim quay chậm.
Không lui lại quá khứ, chẳng hướng về tương lai. Không định hình một cách rõ ràng về không gian, nơi chốn. Chỉ cảm thấy quen quen, là lạ và rồi cũng chẳng có gì quan trọng.
Vẫn râm ran, rung động là những tiếng chim lảnh lót như dàn giao hưởng bất tận từ lúc còn mờ sương. Những ai đó có thể hưởng thụ hay không cũng không còn là vấn đề.
Chỉ vậy, như thị là cái đang xảy ra, chỉ có thể cảm nhận mà không thể nắm giữ. Không ý niệm, không thời gian, không nơi chốn ...