Wednesday, May 13, 2020

CHUYỆN KINH ĐIỂN VỀ CON THUYỀN

Một câu chuyện kinh điển về con thuyền không như thế này:

Một người đi thuyền trên sông, thấy phía trước có một con thuyền đang đi ngược lại và có nguy cơ va chạm vào con thuyền của mình.

Người này ngay lập tức giơ tay báo hiệu mấy lần và rồi la thật lớn: "Hãy tránh ra!",  nhưng bên kia không một lời hồi đáp. Con thuyền bên kia vẫn tiến thẳng tới. Thấy vậy, người đi thuyền liền mở miệng quát tháo kẻ lái thuyền kia không có mắt.

Nhưng khi đến gần, nhìn sang thì mới biết chiếc thuyền này trống rỗng, không có một bóng người. Và rồi tự nhiên, cơn bực tức của người lái thuyền cũng tan biến, không còn chút vết tích.

Cơn nóng giận từ đâu nếu không phải là từ trong tự phát ra. Kiềm chế lại một chút, không lấy bản thân làm trung tâm thì sẽ tránh được rất nhiều cơn nóng giận không đáng có.

Hơn nữa, tự bản thân con thuyền là vốn trống rỗng. Chỉ có điều, người ta có chất lên thêm hay không mà thôi. Nếu người ta có thể nhìn mọi hiện tượng xảy ra mà không có ý niệm về con người như câu chuyện trên, tất cả sẽ chỉ còn là hành động mà không còn xung đột.

Phiền não có mặt khi có hình bóng "của con người, của đàn ông, đàn bà, của tôi hay người khác" xen vào một cách thường xuyên và đường đột trong cuộc sống. Hãy đơn giản hóa một chút, chỉ đơn thuần là hành động mà không còn chủ thể hay khách thể. Một sự rỗng rang hoàn toàn với cả chủ thể và khách thể. Và bản thân các hành động sớm hay muộn cũng sẽ luôn là một sự chấm dứt. Những gì xong là đã xong, qua là đã qua, nó đã không còn và không thuộc về bất kỳ ai. Không còn có ai ở đó.

THỰC TẠI VÀ SO SÁNH Nhận biết thực tại đang xảy ra có nghĩa là khám phá trong từng khoảnh khắc toàn bộ mọi trải nghiệm. Ngoài cái đó ra kh...